Chồng là người đàn ông CÓ TÂM với cả thiên hạ, và chỉ VÔ TÂM với mỗi vợ mình

Không phải là anh không thể thấy, mà là không có tâm để thấy. Vì anh có thể để tâm đến cả thiên hạ ngoài kia, chỉ vô tâm với mỗi vợ mình.

Không phải là anh không thể thấy, mà là không có tâm để thấy. Vì anh có thể để tâm đến cả thiên hạ ngoài kia, chỉ vô tâm với mỗi vợ mình.

Trên dưới cả ngàn lần em muốn chấm dứt cuộc hôn nhân này ngay lập tức, lá đơn ly hôn cứ viết trong nước mắt rồi lại xé khi nhìn thấy các con, khi lòng em tĩnh lại và cố kiếm tìm một lý do nào đó để hiểu và thông cảm cho anh. Người ta muốn chia tay bởi vì hết yêu hay bị phản bội; còn em thì mệt mỏi bởi cái tính vô tâm của chồng mình.

 

Sinh nhật em,chắc cũng phải đến 3-4 năm rồi anh nhỉ, anh đâu có nhớ bao giờ?? Ngày sinh của em trùng với ngày sinh của sếp anh và nghiễm nhiên vợ anh chỉ là con đàn bà bị xếp xó bởi anh còn bận đi mua quà này quà nọ để tặng sếp rồi tiệc tùng thâu đêm mặc cho vợ con thui thủi ở nhà. Năm nay cũng vậy, hôm đó anh đi đến tận gần khuya mới về. Con trai tỉnh giấc phát hiện ba về nhà, vô tư hỏi, hôm nay ba đã tặng quà gì cho mẹ?? Anh giật mình, vội vàng tặng em bó hoa như lời xin lỗi. Em nhìn anh, rồi nhìn bó hoa anh đem về từ tiệc tùng sa hoa, em lặng người, cười không nổi, khóc cũng không thể.

 

Sinh nhật con trai và con gái, chưa ngày nào anh nhớ hết; lời hứa đầu môi trong lúc vui rằng sẽ đưa con đi chơi ngày cuối tuần rồi ăn KFC- món mà các con thích, anh cũng chỉ nói rồi để đó; chỉ tội cho 2 đứa nhỏ cả tuần hí hửng chỉ chờ đến ngày sinh nhật để được bố mẹ đưa đi chơi.

Tại sao, đối với các gia đình khác điều đó thật giản đơn còn với gia đình mình thì lại khó khăn đến như vậy. 3 mẹ con xúng xính áo quần từ sớm chỉ để đợi ba về; vậy mà, đến tận cuối ngày, bóng dáng anh cũng không thấy. Anh chỉ gọi một cuộc báo với em rằng sếp nhờ việc gấp, anh không thể về; 3 mẹ con đi chơi với nhau nhé rồi anh sẽ bù quà sau. Em nghe rồi, nhìn con ôm hoài con gấu bông anh tặng năm trước, tự dưng người mẹ như em lại trở nên bất lực quá đỗi; anh ơi, mình em đưa 2 con đi cũng được thôi nhưng 3 người đâu có phải một gia đình cơ chứ??.

(ảnh minh họa)

Kỷ niệm ngày cưới 6 năm của chúng mình anh nhớ không?? anh dẫn em đi mua trang sức từ sáng sớm; em hồi hộp thay ra thay vào bộ váy mà không biết chọn cái nào, lòng em hạnh phúc vì nghĩ rằng anh có thể vô tâm nhiều điều nhưng riêng ngày này anh và em sẽ không bao giờ quên được.

Vậy mà, khi đến nơi anh chọn tới chon lui rồi bảo em xem cái nào đẹp để anh tặng sinh nhật vợ sếp; anh có biết lúc đó đứng sau lưng anh em phải cô gắng thế nào để kìm nén không bật khóc ra hay không?? Nhìn hình ảnh của chúng mình phản chiếu trong gương, em giật mình không giám tin đây là người chồng mà em từng yêu- từng tự hào đến điên dại nữa rồi.

Anh biết không, tháng năm tuổi trẻ mình bên nhau, khi anh chưa là ông này vị kia đã từng bận rộn thế nào?? Anh theo đuổi những bước đầu sự nghiệp đến giờ ngủ cũng không có, anh vất vả ngược xuôi đến một ngày nghỉ ngơi cũng khó. Vậy mà, có năm nào anh quên ngày sinh nhật của em, có lúc nào anh không ở bên con khi con cần?? Em không phải một người vợ thích đòi hỏi, em chưa từng là kẻ thích yêu chiều. Em sẵn sàng đứng sau hết những công danh sự nghiệp anh mưu cầu. Và điều em cần, chắc chỉ là trong những bộn bề ngập ngụa, em và con vẫn luôn là điều anh nghĩ đến đầu tiên. Vậy mà, khi anh đã có chức cao vọng trọng, em và con lại đứng sau hàng dài những người là bạn anh, là sếp anh, là đối tác, đồng nghiệp của anh.

Em luôn nghĩ, làm gì có đàn ông vô tâm, cũng như chồng em sao có thể vô tâm được?? Anh từng thương em chân thành, anh từng quan tâm từng nụ cười cái nhíu mày của em. Để đến một ngày, em quay lưng nước mắt lưng tròng anh cũng không biết, em nói mình mệt mỏi anh cũng chỉ ngó lơ, em một mình với chật vật của đàn bà anh đều không để tâm thì cuối cùng em cũng đã hiểu. Anh không vô tâm, chỉ là tâm của anh đã thôi không còn đặt nơi em và con nữa. Anh có thể nhớ đối tác thích gì, sếp muốn gì, chứ lại quên con cần gì, em mong gì. Anh khôn khéo hiểu cả tâm lý khách hàng, vậy mà một lần cũng không thấy ánh mắt em cô quạnh nhường nào. Không phải là anh không thể thấy, mà là không có tâm để thấy. Vì anh có thể để tâm đến cả thiên hạ ngoài kia, chỉ vô tâm với mỗi vợ mình.

Suốt những năm tháng qua, em cố giữ trong tim mình một hình ảnh ngọt ngào và thiêng liêng nhất, là lúc anh quỳ gối cầu hôn em; anh đã hứa sẽ yêu em và chăm sóc em trọn một đời. Vây mà bây giờ mới chỉ có 6 năm thôi chứ mấy, anh đã quên sạch những ký ức ấy rồi sao??

Là do anh quá bận rộn hay vì tâm của anh không còn đặt ở nơi em?? Là vì anh đang ngày đêm làm việc để lo cho tổ ấm của chúng mình hay vì trái tim anh bây giờ đang hướng về một ai khác.

Vô tâm nơi anh rồi cũng chạm đến ranh giới cuối cùng trong lòng dạ của em. Đàn bà như em, cũng dung dị đòi hỏi yêu thương sẻ chia, cũng chỉ mong gia đình đầm ấm. Là anh keo kiệt quan tâm, là anh bỏ quên nghĩa tình, là anh vô tâm đến vô tình. Em xin lỗi khi giới hạn cuối cùng của em cũng đã đến đỉnh điểm rồi, em mệt mỏi khi cứ phải thứ tha rồi lại hi vọng rồi lại tuyệt vọng mãi như thế. Cố gắng để làm gì nữa khi mà chí hướng của anh và trái tim của em không còn đi chung hướng, em cũng đến lúc cũng phải tự thương lấy mình, tự xót lấy con.

Tạm biệt anh, người chồng của em và là cha của các con em.
Theo BTS

Loading...