Đàn ông nghĩ cứ làm sai rồi XIN LỖI là xong nhưng họ đã quá lầm

Phụ nữ lấy chồng không sợ khổ, không sợ nghèo chỉ sợ chồng vô tâm. Thứ vô tâm ấy còn đáng sợ hơn cái khổ gấp vạn lần, sống trong 1 căn nhà cùng người đàn ông mình yêu thương nhưng lúc nào cũng thấy cô đơn lạc lõng, lúc nào cũng buồn khổ thì không khác gì địa ngục.

Đôi lúc tôi tự hỏi sao đàn ông họ dễ thay đổi thế, khi tán tỉnh yêu đương thì vồ vập săn đón, hứa hẹn trăm điều. Nhưng khi cưới vợ về rồi thì suốt ngày khiến họ buồn và tổn thương. Họ xem vợ như người đẻ thuê, như ô sin miễn phí rồi mặc sức sai vặt, mặc sức mắng và điều khiển.

Thay vì nâng niu người bạn đời đồng cam cộng khổ của mình thì họ lại vô tư khiến cho vợ khóc, khiến vợ bị tổn thương. Không phủ nhận có nhiều ông chồng rất tuyệt vời, lúc nào cũng yêu thương và nghĩ cho vợ. Nhưng cũng chẳng hiếm những người cưới vợ bao nhiêu năm nhưng chưa 1 lần khiến vợ hạnh phúc trọn vẹn.

Người chị mà tôi quen cũng vậy. Chị yêu anh suốt 9 năm rồi làm đám cưới, cả tuổi thanh xuân của chị chỉ yêu 1 mình anh nên với chị anh là cả bầu trời và nguồn sống. Ngày cưới nhau chị vui lắm vì từ nay chị được sống cạnh người đàn ông mà chị yêu. Họ sẽ cùng nhau nấu cơm, cùng nhau xem phim, cùng nhau chăm sóc con cái. Phụ nữ khi chưa cưới chồng đều tin vào viễn cảnh đẹp đẽ màu hồng mà các anh chồng vẽ ra.

Cuộc sống hôn nhân ban đầu của chị diễn ra tốt đẹp, anh vẫn yêu chiều chị như ngày nào. Mỗi ngày trôi qua chị thấy yêu và tự hào về anh nhiều hơn. Nhưng rồi cuộc đời thay đổi con người cũng đổi thay, năm con chị được 6 tuổi thì anh bắt đầu bận rộn với việc thăng tiến và cả việc cặp bồ.

phát hiện ra điều đó chị như chết lặng, anh quỳ gối cầu xin chị tha thứ. Vì yêu vì con nên chị bỏ qua cho anh lần đó, nhưng trái tim chị bị tổn thương sâu sắc. Nếu đêm anh đi tiếp khách về muộn chị lại thấp thỏm chờ đợi và lo lắng. Chị sợ anh qua lại với cô gái kia, chị sợ gia đình này sẽ đổ vỡ.

Anh nói anh đã cắt đứt với cô bé đó, nhưng thỉnh thoảng áo sơ mi anh lại dính son. Anh lại xin lỗi chị và bảo đó là son của gái rót bia. Chị không khóc không gào thét như trước, chỉ lẳng lặng cầm túi bỏ đi làm. Càng ngày chị càng chai lì với nỗi đau còn anh thì quen với cái từ “xin lỗi”.

Dường như đàn ông chẳng ai thích sửa đổi, chỉ thích nói “xin lỗi” và họ nghĩ chỉ cần nói vậy là mọi chuyện sẽ ổn thỏa. Họ đâu biết người phụ nữ của mình đau đớn và tổn thương nhiều đến thế nào. Đôi lúc chị run sợ khi bước vào phòng ngủ vì nơi đó nó không còn ấm áp như xưa, đôi khi chị sợ về nhà vì thấy cô đơn và lạc lõng.

(Ảnh minh họa)

Chị thương con chị và thương chính mình. Chị tự nhủ tử bao giờ gia đình chị lại ra nông nỗi này, càng nghĩ chị càng buồn khổ. Chị không muốn nghe lời “xin lỗi” của chồng nữa vì mỗi lần anh nói xin lỗi anh đều phạm lỗi lầm. Anh xin lỗi vì quên sinh nhật vợ, xin lỗi vì sinh nhật con mà 9 giờ tối anh mới mò về đến nhà. Anh xin lỗi vì không đưa mẹ con chị đi du lịch như đã định hay xin lỗi vì lỡ tay tát vợ khi cáu thậm chí xin lỗi vì anh… lỡ chung chạ với người đàn bà khác.

Vào 1 ngày đẹp trời chị quyết định buông tay, chị không muốn sống 1 cuộc sống mỏi mệt như thế nữa. Chị không muốn bị phản bội rồi lại nghe xin lỗi. Chị chìa đơn trước sự bàng hoàng của anh. Anh van xin chị nghĩ lại nhưng chị chỉ lắc đầu rồi kéo vali và dắt con trai đi cùng. Trước khi đi chị bảo: “Từ nay anh không phải nói lời xin lỗi với em sau mỗi lần anh phạm lỗi lầm nữa và thật may vì em không còn phải nghe 2 từ đó nữa. Sau này… nếu có lấy ai, anh cũng đừng đối xử với họ như đã đối xử với em”. Lúc này anh mới nhận ra mình đã sai, đã quá vô tâm, đã quá ích kỉ thì quá muộn. Vợ là để yêu chứ không phải để làm đau, nếu không yêu được hãy buông tay để cô ấy tìm cho mình người xứng đáng. Đàn ông luôn vậy, có không giữ không trân trọng để đến khi mất rồi mới nuối tiếc thì đã quá muộn màng. Hãy nhớ rằng vợ bạn đáng được trân trọng thay vì hắt hủi, vì đó là vợ bạn là mẹ của con bạn và là người sẽ cùng bạn đồng hành suốt đời cơ mà.

Nguồn: blogtamsu
Loading...