“Đừng bắt em phải ăn Tết mãi bên nhà nội, vì em cũng có bố mẹ ruột của mình, bố mẹ sẽ lại ở nhà ngóng trông con gái, lại 2 ông bà thui thủi một mình”

0
799

Chồng muốn ăn Tết cùng bố mẹ, muốn cả nhà sum vầy, muốn vợ làm tròn trách nhiệm làm dâu, vợ làm… Vợ đã làm hai năm nay rồi. Vợ cũng cần được ở bên bố mẹ thời khắc giao thừa, muốn được về với bố mẹ…

Chồng! Năm hết tết đến, vợ chẳng muốn nói nhiều mãi về chuyện ăn Tết ở đâu. Vì hễ nói ra là vợ chồng mình lại cãi nhau. Vợ cảm thấy buồn chán, mệt mỏi lắm vì chuyện chẳng có gì to tát nhưng lần nào nói là cũng thành chuyện lớn. Giá như chồng hiểu, trong lòng vợ nghĩ gì, giá như chồng biết nghĩ cho vợ một chút thì chuyện đã không bao giờ phức tạp như thế này…

Năm ngoái, vợ làm dâu nhà chồng và cũng là năm đầu tiên vợ ăn Tết ở nhà chồng. Vợ còn nhớ như in lúc giao thừa gần tới, vợ đã trốn vào nhà vệ sinh khóc một trận, sưng hết mắt mũi. Ra ngoài, ai cũng nhìn vợ hỏi làm sao. Vợ không nói gì nhưng vợ tin, tất cả đều hiểu. Mọi năm vợ là con gái của bố mẹ, được ở chung với bố mẹ, được đón giao thừa cùng bố mẹ, vui biết bao nhiêu. Nhớ những mâm cơm giao thừa có thịt gà, bánh chưng bố gói. Nhớ những xiên thịt nướng bố chiều con gái mà nướng để dành, còn dặn con ăn rồi sau giao thừa đi đâu thì đi, chứ đừng ra ngoài sớm rồi giao thừa về lại xông nhà.

Nhưng năm nay, từ ngày lấy chồng, vợ đã không còn có được cảm giác như thế. Vợ nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ gia đình biết bao. Vợ nói vậy, chồng lại nói vợ không coi trọng gia đình chồng, vì đó cũng là gia đình, không phải là người dưng?

Đúng, đó cũng là gia đình, là gia đình của chồng và cũng là gia đình của vợ. Vợ không có ý không coi trọng chồng. Chỉ là, ai cũng có một nơi cội nguồn, nơi sinh ra và lớn lên, ai cũng có bố mẹ ruột của mình.

Chồng muốn ăn Tết cùng bố mẹ, muốn cả nhà sum vầy, muốn vợ làm tròn trách nhiệm làm dâu… Vợ đã làm hai năm nay rồi. Vợ cũng cần được ở bên bố mẹ thời khắc giao thừa, muốn được về với bố mẹ, muốn được sống lại ngày còn thơ bé. Nếu không phải là ngày hôm nay, thì là bao giờ nữa?

Bố mẹ già rồi, bố mẹ không còn nhiều thời gian sống bên cạnh chúng ta. Chồng muốn làm gì đó cho bố mẹ, vợ cũng vậy. Năm nay, vợ lại nhớ bố mẹ đến quay quắt trong lòng. Tết sắp đến rồi, giao thừa sắp tới, bố mẹ sẽ lại ở nhà ngóng trông con gái, lại hai ông bà thui thủi…

Vợ phải về, nhất định phải về đón giao thừa bên bố mẹ vợ. Năm sau, mỗi năm sẽ ăn Tết ở một nhà, đón giao thừa ở một nhà. Vợ nghĩ kĩ rồi, đó cũng là điều công bằng, là chuyện hợp lý. Chồng hãy suy nghĩ kĩ, hãy hiểu cho vợ và hãy tâm lý một chút. Đừng bao giờ cũng bắt vợ phải làm theo ý chồng, bắt vợ phải thế này, thế kia. Đâu có lý gì con gái đi lấy chồng thì phải ở miết ở nhà chồng. Quanh năm ở nhà chồng, Tết nhất cũng muốn ở nhà chồng hay sao?

Nếu chồng không làm được việc thưa chuyện với bố mẹ, vợ sẽ làm thay chồng. Nhất định không có chuyện cứ ăn Tết mãi ở nhà chồng nữa, chồng nha. Chồng có thể cảm thấy vô lý, đó là việc của chồng. Vì chuyện này, có thể chúng ta sẽ cãi nhau, thậm chí là không nhìn mặt nhau, nhưng vợ sẽ chấp nhận tất cả. Vợ phải đấu tranh, vì vợ hiểu, với bố mẹ, con cái sum vầy là điều quan trọng nhất. Vợ không quá đáng, vợ chỉ đang đòi sự công bằng và muốn bố mẹ mình cũng được như bố mẹ người ta… Đừng bảo thủ, ích kỉ nữa chồng ơi…
Theo WTT

Xem thêm: Người đàn bà đẻ thuê mặc cả: ‘Con trai 1 tỷ, vậy nếu 1 trai, 1 gái em có được 2 tỷ không?’. 5 phút sau vị đại gia trả lời khiến cô sửng sốt

– Con ơi, bố mày…
– Bố làm sao thế hả mẹ? Mẹ bình tĩnh nói con biết đi?

Mẹ Vy vừa khóc, vừa nói qua điện thoại:
– Bố mày bị tai nạn, phải mổ não gấp con ạ, tình trạng nguy kịch lắm, không có tiền thì bố mày chết mất.
– Có vay mượn được ai không hả mẹ? Để con đi hỏi bạn bè xem sao rồi sáng mai con sẽ về ngay.

Tắt điện thoại, lòng Vy nóng như lửa đốt, cứ đi đi lại lại trong phòng không biết phải làm sao. Vy mới lên Hà Nội đi làm thuê được 2 tháng sau khi ly hôn với người chồng chỉ biết ăn chơi, mấy đứa bạn của cô ai cũng nghèo nên không biết phải vay mượn ở đâu. Nếu chẳng may bố có xảy ra cơ sự gì thì Vy không sống nổi mất.

Không còn cách nào khác, Vy đành lên một trang mạng trên facebook rao bán thân một đêm, dù đã từng ly hôn nhưng ngoại hình của cô lại xinh đẹp, khá hút mắt. 5 phút sau Vy liền nhận được cuộc gọi từ một số máy lạ. Cô run sợ đến mức tay cầm điện thoại còn không chắc, phải hít vào thở ra mấy hơi liền mới dám bấm nghe:
– Alô.
– 1 đêm giá bao nhiêu?
– Anh định trả tôi bao nhiêu? Tôi rất cần tiền.
– Nếu cô đồng ý ngủ với tôi một đêm để sinh cho tôi một đứa con trai thì tôi sẽ cho cô 1 tỷ.

Ngập ngừng vài giây, Vy nghĩ mình đằng nào cũng qua một đời chồng rồi, có sinh con thì cũng chẳng sợ bị người ngoài đàm tiếu mà số tiền ấy lại quá lớn nên vội trả lời:
– Ok, anh nhắn địa chỉ đi, tôi sẽ tới ngay.

10h đêm, bên trong căn phòng khách sạn, Vy khá ngạc nhiên khi người đàn ông ngồi trước mặt không già nua, ốm yếu như trong tưởng tượng mà lại vô cùng đẹp trai, phong độ. Cô cứ nghĩ chỉ những người đàn ông trung niên, vợ không sinh được con thì mới phải dùng đến cách tìm người đẻ thuê này.

Thấy Vy cứ đứng im một chỗ, người đàn ông ấy vứt bịch tiền lên giường rồi nhẹ nhàng bảo:
– Tôi nói gì thì em cứ làm thế, không cần phải hỏi nhiều, đây là 500 triệu, khi nào khám thai bác sĩ nói là con trai thì tôi sẽ đưa nốt số còn lại.

Vy không dám nói gì mà chỉ từ từ cởi quần áo của mình rồi leo lên giường để chờ đợi. Khoảnh khắc ấy, cô thấy bản thân mình thật đốn mạt, rẻ tiền nhưng vì bố vẫn nằm trong phòng cấp cứu nên đành gồng người lên chịu đựng. Ông ta không hùng hổ, mạnh bạo mà chỉ từ tốn, điềm đạm.

Xong xuôi, ông ta ngồi yên trên giường rồi bảo:
– Vợ tôi ung thư giai đoạn cuối rồi nên mong có con lắm, cực chẳng đã tôi mới phải làm cách này. Nếu có tin gì em phải nói cho tôi biết ngay nhé, cứ nằm đây mà nghỉ, tiền phòng tôi trả.

Đến lúc ấy, Vy mới hiểu được lý do vì sao, hóa ra, anh ta cũng là một người chồng yêu vợ. Anh ta vừa đi khỏi, cô cũng vội mặc lại quần áo rồi về nhà để chuẩn bị đồ đạc về quê luôn.

May có Vy cầm số tiền ấy về mà bố cô mới được mổ luôn. Nằm viện 2 tháng trời đằng đẵng, ông cũng hồi phục được phần nào. Một hôm đang bón cháo cho bố ăn thì tự nhiên Vy lại bị nôn khan, vội ôm mặt chạy vào nhà vệ sinh nôn mật xanh mật vàng. Lúc đi ra, mẹ Vy hỏi bằng giọng đầy nghi ngờ:
– Mày bị sao thế con? Hay là có chửa với thằng nào?
– Làm gì có đâu mẹ, chắc cho con mệt quá nên mới thế thôi.

Để tránh không cho bố mẹ phát hiện ra sự thật, Vy vội lấy lý do để trở về Hà Nội ngay. Vào viện kiểm tra, cô chẳng biết mình đang vui hay đang buồn khi bác sĩ thông báo là thai đôi. Vy vội cầm điện thoại gọi cho vị đại gia đêm đó để báo tin:
– Tôi có thai rồi, hẳn 2 đứa nhé.
– Ok, em cứ về nhà nghỉ ngơi đi rồi gửi địa chỉ tôi sẽ tới gặp.
Vy tưởng ông ta phải vui mừng lắm nhưng giọng lại có vẻ buồn rầu.

3 ngày sau, có một chiếc xe sang trọng bên ngoài và vị đại gia ấy bước vào căn phòng trọ tồi tàn của Vy thật:
– Tôi sẽ đón em về nhà chăm sóc.
– Vợ anh cũng đồng ý chuyện này sao?
Anh ta không nói gì, chỉ lẳng lặng kéo cô ngồi lên xe.

Bước vào bên trong, Vy mắt tròn mắt dẹt về sự giàu có, xa hoa của căn nhà ấy, đồ nội thất toàn là những thứ đắt tiền. Nhìn lên bức ảnh trên bàn thờ là một người phụ nữ trẻ và rất đẹp, Vy cứ đứng ngẩn tò te ra thì anh ta lên tiếng:
– Vợ tôi đó, cô ấy mới mất 1 tháng nay rồi.
Từ lúc ấy, Vy chỉ ngồi yên trong phòng được anh ta sắp xếp và không dám hỏi thêm bấ t kì câu gì nữa.

Sống ở đó vài ngày cô mới biết người đàn ông đó tên Sơn. Mấy người giúp việc đều nói Sơn là người đàn ông tốt, yêu thương vợ và rất tài giỏi. Suốt thời gian vợ Sơn phát bệnh, lúc nào anh cũng ở bên chăm sóc tận tình, khiến ai nhìn vào cũng phải cảm động.

Suốt thời gian sống ở đó, lúc nào Sơn cũng nhỏ nhẹ, ân cần với Vy , mua cho cô đủ thứ đồ dùng cho em bé và chuẩn bị hẳn một căn phòng được trang trí toàn đồ trẻ nhỏ. Có lúc, Vy sờ tay lên bụng mình mà rớm nước mắt vì chỉ còn 1 tháng nữa thôi là con sẽ ra đời nhưng cô lại phải ra đi.

Ngày Vy sinh mổ, cô ôm lấy con vào lòng, vừa mừng vừa tủi, đành tự động viên mình rằng được gần con ngày nào hay ngày ấy.

Lúc 3 mẹ con được về nhà, Vy nhìn Sơn nói đùa rằng:
– Một đứa con trai được một tỷ, vậy giờ tôi sinh một trai, 1 gái thì có được 2 tỷ không?

Sơn im lặng một lát rồi nói:
– Cho em tất.

Vy cứ tưởng anh trêu nên cũng hùa theo:
– Thế anh mất trắng à?

Sơn vẫn bế thằng bé trên tay rồi ngồi xuống mạn giường cô bảo:
– Đằng nào cô ấy cũng mất rồi, em lại sinh cho anh 2 đứa con, thôi thì em cứ ở lại đây đi, không có thì anh biết chăm sóc chúng thế nào.
– Anh… anh nói nghiêm túc đấy hả?
– Thời gian qua sống cùng, anh cũng thấy em là người phụ nữ tốt nên mới muốn em ở lại. Đợi hết giỗ đầu vợ anh thì mình sẽ làm đám cưới.

Lúc ấy, Vy vẫn chưa thể tin rằng mình lại được một anh chàng đại gia cầu hôn, cô vui mừng đến phát khóc. Thật ra trong lòng Vy cũng có cảm tình với Sơn từ lâu, chẳng người đàn bà nào đứng trước Sơn lại có thể kìm lòng mình nổi.
1 năm sau, Vy vỡ òa trong niềm hạnh phúc khi được khoác lên mình chiếc váy cô dâu lần thứ 2. Chắc chắn, Vy sẽ trân trọng hạnh phúc hiện có và cố gắng làm một người vợ tốt để đáp lại tình cảm của anh!
Theo WTT

Chia sẻ

Facebook
Twitter