Mẹ chồng cũng chỉ bắt nạt được dâu hiền chứ đụng con dâu ghê gớm là ‘tắt điện’

Tôi gật đầu, ngẫm đi ngẫm lại thấy cũng đúng, không phải chỉ mẹ chồng mà tất cả những mối quan hệ cũng vậy, cứ hiền lành là bị người ta đè đầu cưỡi cổ, mấy người sống quá quắt một chút lại được sung sướng

Tôi về nhà chồng đã 5 năm trời, luôn sống trong nỗi sợ hãi  bởi người mẹ chồng quá quắt và hay soi mói. Nhất cử nhất động của mình, tôi đều phải hết sức cẩn thận nếu không muốn bị mẹ chồng “tế sống”.

Thực sự, tôi sợ nghe những lời mắng chửi và đổ tội của mẹ chồng nên càng né được bao nhiêu càng tốt. Hơn nữa, bản chất con người tôi không thích gây chuyện, không muốn cãi vã, huống hồ dù gì đó cũng là người sinh ra chồng mình.

Ấy thế mà mấy lần Vân  (bạn thân tôi) tới nhà chơi, thấy cảnh tôi khép na khép nép vì sợ bị mẹ chồng mắng, nó từng nhắn tin bảo:

-Sao mày cứ phải khổ sở như thế? Mày làm gì sai mà phải sợ, hiền quá để bà ấy bắt nạt.

Tôi gạt đi:

-khi nào mày lấy chồng đi rồi biết, giờ còn đang độc thân thì mạnh miệng thế thôi, mẹ  chồng không đơn giản đâu.

Vân và tôi khác nhau 1 trời 1 vực về tính cách, nó ăn chơi, mạnh mẽ hơn tôi. Ngay cả cách ăn mặc cũng phóng khoáng như bên Tây.

Tôi nghĩ Vân chỉ hợp lấy chồng ngoại quốc chứ nếu nó vớ phải chồng trong nước thì chắc chắn sẽ khổ sở với mẹ chồng.

Thế nhưng, tôi đã nhầm to.

5 tháng trước, Vân lấy chồng, là một anh chàng thuần Việt, thậm chí bố mẹ anh còn là những người vô cùng cổ hủ, lạc hậu.

Kết thúc lễ cưới, tôi nắm tay Vân:

-Thôi thì về nhà chồng 1 điều nhịn là chín điều lành, mày cố gắng lên, đừng có tùy tiện như bình thường là chết đấy.

Vân cười nhếch mép:

-Mày không phải lo, tao đâu có giống như mày.

Đúng là Vân nói được làm được, cưới nhau được 1 tháng, tôi vẫn thấy Vân phơi phới chứ không hề nhếch nhác như mình khi xưa.

Nó hẹn đi cà phê, hẹn lên hẹn xuống tôi mới sắp xếp được thời gian.

Gặp nó trong bộ váy hở ngực hở đùi, tôi hỏi:

-Mày ăn mặc thế này ra đường mà mẹ chồng mày không ý kiến gì à? Thấy khó tính lắm mà.

Vân ngồi phịch xuống ghế cười tươi:

pagemncbfnhsbe

(Ảnh minh họa)

-Ý kiến gì, để tao kể cho mà nghe, lần đầu tiên bà ấy thấy tao mặc váy ngắn cũn liền trợn trừng mắt quát vào thay, tao bèn lịch sự nói “ thưa mẹ, con có lối sống, sở thích và quyền tự do của mình, con ăn mặc thế nào miễn không vi phạm đạo đức, luân thường đạo lý xã hội là được, cách ăn mặc cũng không nói lên tính cách con người”.

-Thế bà ấy nói sao?

-Đương nhiên là nổi điên lên rồi, mẹ chồng tao vừa bảo thủ lại ghê gớm, hơn mẹ chồng mày là cái chắc. Nhưng làm gì được tao, gọi chồng tao vào phân xử, tao lườm cho cái là anh ta cúi đầu nín thinh ngay. Thế rồi, tao cứ thế mà đi ra ngoài.

Vân còn mải mê nói thêm:

-Có mấy lần gọi tao dậy từ 5 rưỡi sáng đi chợ, tao giả vờ không nghe, khóa chặt cửa mà ngủ, sáng ra bị chửi thì chỉ nói “con làm việc vất vả cần được ngủ đủ giấc, lần sau mẹ cứ nấu cho bố mẹ ăn thôi chứ con và chồng đi ra ngoài ăn cũng được ạ, chuyện này có gì quan trọng đâu mà mẹ cứ nặng nề”. Mẹ chồng nghe thế thì giận tím mặt nhưng tao có tiền, tao ra ngoài ăn là quyền của tao chứ, tao đâu có làm gì sai.

-Nhưng mà mày…cũng không nên đốp chát như vậy. – Tôi ngập ngừng nói –Dù sao bà ấy cũng là mẹ.

Vân phân bua:

-Tao nói đúng thì thôi chứ, không hề hỗn láo nhé, cái gì đúng mình phải nói, mẹ chồng còn soi mói tao nhiều cái nữa nhưng mới 1 tháng tao đã quán triệt hết rồi. Cứ để các bà ấy nghĩ con dâu luôn là đứa chẳng ra gì, luôn phải nhún nhường, phải chịu hành hạ ư? Xưa rồi, thời nay không còn ai có cái kiểu ấy nữa đâu.

-Còn tao – Tôi ngậm ngùi.

-Ờ…nhỉ…đúng là mày hiền quá, ngay từ đầu tao đã nói mà mày không tin cứ, vỏ quýt dày thì có móng tay nhọn. Mày thì mẹ chồng gọi dạ, bảo vâng, chửi 1 cái là sợ run người thì bà ấy chả khinh. Với lại, mày phải cố gắng kiếm thật nhiều tiền nữa, tới lúc đó, chả sợ ai hết. Mẹ chồng cũng chỉ bắt nạt được các nàng dâu hiền chứ đụng con dâu ghê gớm là ‘tắt điện’. Đúng không?

Tôi gật đầu, ngẫm đi ngẫm lại thấy cũng đúng, không phải chỉ mẹ chồng mà tất cả những mối quan hệ cũng vậy, cứ hiền lành là bị người ta đè đầu cưỡi cổ, mấy người sống quá quắt  một chút lại được sung sướng. Nghĩ mà tủi thân, bản tính tôi như vậy quen rồi, giờ muốn thay đổi cũng khó. Bế tắc quá.

Nguồn: blogtin