RỚT NƯỚC MẮT trước cuộc sống gắn liền với BĂNG VỆ SINH và BAO CAO SU của bé gái 4 TUỔI ở ngay giữa Hà Nội

0
40

Hôm nay lang thang trên mạng, em có đọc được 1 bài báo rất cảm động về cháu Đoàn Thùy Dương ở Hà Nội. Cháu bị dị tật từ khi còn trọng bụng mẹ nên dù đã 4 tuổi rồi cháu vẫn không đi lại được mà phải bò. 4 năm qua cháu sống sót được là nhờ những mảnh băng vệ sinh, những chiếc bao cao su bịt lấy vùng ruột hở trên bụng.

Hôm nay lang thang trên mạng, em có đọc được 1 bài báo rất cảm động về cháu Đoàn Thùy Dương ở Hà Nội. Cháu bị dị tật từ khi còn trọng bụng mẹ nên dù đã 4 tuổi rồi cháu vẫn không đi lại được mà phải bò. 4 năm qua cháu sống sót được là nhờ những mảnh băng vệ sinh, những chiếc bao cao su bịt lấy vùng ruột hở trên bụng.

Nhìn gương mặt lanh lợi với nước da trắng xanh, cặp mắt đen láy luôn ngước nhìn mọi người, nhìn cuộc đời với một vẻ ngơ ngác của cháu mà em muốn rớt nước mắt. Cháu không đi được, cơ thể khiếm khuyết, không thể sống như 1 đứa trẻ bình thường nhưng cháu vẫn luôn vui cười hồn nhiên và rất ngoan ngoãn.

Bé Đoàn Thùy Dương

Dương bị dị tật ở chân từ khi còn trong bụng mẹ

Bé Đoàn Thùy Dương là con gái đầu lòng của chị Hoàng Thị Minh Hướng cùng anh Đoàn Mạnh Lâm. Hai người kết hôn khi tuổi đã cao. Năm mang thai Dương, chị Hướng đã 39 tuổi. Khi đi siêu âm, các bác sĩ đã phát hiện dị tật ở chân nhưng đều khuyên chị nên giữ lại cái thai trong bụng vì với tuổi tác cao như vậy, việc sinh con càng lúc càng gặp nhiều khó khăn.

Năm mang thai Dương, chị Hướng đã 39 tuổi. Khi đi siêu âm, các bác sĩ đã phát hiện dị tật ở chân nhưng đều khuyên chị nên giữ lại cái thai trong bụng vì bệnh có thể chữa.

Tuy nhiên, Bé Dương không những bị khèo chân như lời bác sĩ nói, mà cháu còn mang trong người rất nhiều căn bệnh bẩm sinh khác.

4 năm nay Dương sống nhờ những chiếc băng vệ sinh và bao cao su

Gia đình nhỏ – cả thế giới của Dương.

Vậy mà, khi cháu chào đời, ngoài dị tật ở chân, cháu còn bị nhiều dị tật khác nữa. Cháu bị viêm dính cột sống thắt lưng, thiểu sản xương cùng cụt, cứng đa khớp, teo cơ chi dưới, bàn chân trái vẹo, không có hậu môn, rò trực tràng tiền đình… một loạt những chứng bệnh mà chỉ nghe tên đã thấy bùng nhùng. Vì thế, đến giờ 4 tuổi mà cháu vẫn không thể tự đi tự đứng, di chuyển bằng cách bò khom lưng hoặc vịn vào tường, bàn ghế đứng một tí rồi thôi.

Mẹ là người bạn thân nhất, một người để bé Dương có thể nũng nịu và luôn túc trực giúp bé đứng dậy

Thương con, nhưng bố mẹ cháu chỉ biết cố gắng giúp con bằng tình yêu và cố gắng làm lụng để có tiền chữa trị đến đâu hay đến đấy. Anh chị cho biết, khi Dương 5 tháng tuổi đã cho cháu đi mổ hậu môn nhân tạo. Nhưng cháu bị rò trực tràng tiền đình, nên đường niệu và đường tiêu hóa lẫn vào nhau, khiến bé bị viêm loét vùng tầng sinh môn. Mới đây, các bác sĩ phải phẫu thuật đưa đầu ruột già lên thành bụng, khoét thành một lỗ giả để cháu tiện trong vấn đề vệ sinh, nhưng việc chăm sóc khá phức tạp.

Dương bị rò trực tràng tiền đìn nên bác sĩ khoét thành một lỗ giả để cháu tiện trong vấn đề vệ sinh, nhưng việc chăm sóc khá phức tạp.

Buồn vì con lớn là một nhẽ, khi anh chị sinh bé thứ hai, cháu Phương cũng bị suy giảm miễn dịch bẩm sinh, cực kỳ nhạy cảm với môi trường, hay như mẹ bé bảo, hở ra là ốm. Dương thương em lắm, thỉnh thoảng đến chơi với em, em ngủ còn vuốt vuốt, xoa xoa ở chân em.

Em gái Dương bị suy giảm miễn dịch bẩm sinh

Dương rất thương em gái

Sau khi sinh hai con, chị Hướng nghỉ hẳn việc, ở nhà để chăm sóc con. Lao động chính trong gia đình là anh Lâm với nghề chở đá thuê, mỗi ngày thu nhập cũng chỉ 200.000 đồng. Có những hôm cả hai bé đi viện, anh nghỉ làm, chị tất tả một nách hai con, cạn tiền, cả nhà ăn mì gói cho qua bữa. Dẫu vậy, chị Hướng bảo, chị chưa bao giờ hối hận vì đã sinh con ra. Anh Lâm cũng yêu con hết mực, tự tay chăm con mỗi khi đi làm về.

Mẹ Dương phải nghỉ làm ở nhà chăm các con

Căn phòng nhỏ hơn 10m2 của anh chị chẳng bao giờ thơm tho, vì cái bụng “có lỗ” của cháu Dương không kín. “Nước, dịch và phân của cháu cứ chảy ra từ bụng, tôi nghĩ ra cách cắt băng vệ sinh ra, khoét lỗ để không chạm vào phần ruột, rồi buộc vào bằng bao cao su. Mỗi ngày cháu phải dùng hết gần 20 chiếc băng vệ sinh và bao cao su. Tôi cũng biết đấy không phải dụng cụ y tế, nhưng cũng đành chịu”, anh Lâm ngậm ngùi.

Căn phòng nhỏ luôn ngập tràn tiếng cười nói của chị em Dương

Còn Dương, con bé 4 tuổi vẫn hồn nhiên đến lạ. Dương không được đi học, nên chẳng có ai mà so sánh, mà biết mình khác biệt. Cháu chỉ biết, mỗi lần bụng phát ra tiếng ột ột như ai đó “xì hơi”, đó là lúc phải thay băng, và Dương lại khúc khích cười, chủ động lên giường nằm xuống để bố mẹ vệ sinh cho.

Bố thay băng cho Dương

Đồ uống ưa thích của Dương… nước muối sinh lý. Từ nhỏ bố cháu đã cho cháu uống để tránh viêm họng và bệnh đường ruột. Đối với Dương nước muối ngon lành như thể đó là món hảo hạng trên đời. Bố cháu bảo cháu thường vừa uống vừa cười, có nhiều khi hứng chí còn hát.

Đồ uống ưa thích của Dương… nước muối sinh lý

Dù bệnh tật nhưng Dương rất lém lỉnh, đáng yêu và hiếu động. Dương tự học và đọc được hết bảng chữ cái rồi, đọc được số cũng từ 1 đến 50, mà cứ lọ mọ học một mình, cần gì thì hỏi bố mẹ chứ anh chị không chủ động dạy. Cháu còn nghe bài hát chỉ vài lần đã thuộc và hát lại theo. Dương rất muốn đi học nhưng cháu cần được chăm sóc đặc biệt, nên bố mẹ không thể cho cháu đến trường. Anh Lâm chỉ còn cách tranh thủ thời gian rảnh để đẩy xe cho cháu ra trường mẫu giáo ngay gần nhà để con được vui.

Dương tự học và đọc được hết bảng chữ cái

Dương rất thích được đi học

Những lúc rảnh, anh Lâm thường đưa Dương ra ngoài bằng chiếc xe đẩy đi vòng quanh xóm và đến ngôi trường ngay gần nhà

Mỗi lần được ra ngoài chơi, Dương rất thích thú. Dương chú ý đến từng bạn được bố mẹ đưa về, như thể em sắp được là một phần trong số đó.

Giờ đây, bố mẹ Dương cũng chỉ mong một ngày, Dương sẽ bình phục dần, cái bụng không còn lỗ thủng nữa, em không phải gắn với những chiếc băng vệ sinh, bao cao su nữa, mà được cầm sách vở, được đi học thật, để anh chị mỗi ngày được nghe tiếng reo vui, nghe con kể chuyện ở trường…

Theo WTT