Tâm thư đẫm nước mắt của chồng gửi vợ mới mất vì bạo bệnh: Mọi đau đớn kết thúc rồi, anh xin lỗi!

 “Cho tôi đứng trước mặt mọi người khóc òa lên có được không? Tôi không đủ sức chịu đựng một mình nữa, tôi không muốn phải chui vào một xó nào đó… không muốn phải úp mặt xuống bàn để nước mắt rơi đến phát nghẹn…”.

Sinh ly tử biệt vốn là cảnh thương tâm lớn nhất trong cuộc đời mỗi người bởi không ai mong muốn phải vĩnh viễn lìa xa người mình thương yêu. Nhưng quy luật của cuộc đời là vậy, không ai có thể thay đổi, cũng chẳng ai có đủ sức mạnh để xoay chuyển nó.

Đứng trước sự nghiệt ngã của cuộc đời, ai cũng mong người ra đi được thanh thản, không vướng bận gì. Tuy nhiên không vì thế mà nỗi đau tan biến theo, nó vẫn ở lại, hiện hữu trong suy tư của những người còn sống, đôi khi nỗi đau còn dai dẳng tới cuối đời.

Hà – chàng trai trẻ vừa mất vợ vì căn bệnh Lao màng não quái ác có lẽ là người thấm thía nỗi đau của sự chia ly ấy hơn ai hết. Suốt thời gian qua, anh đã gồng mình để chống chọi lại với trò đùa của số phận khi mất đi bố sau 1 vụ tai nạn, chăm sóc vợ liệt giường, làm chỗ dựa tinh thần cho cô con gái nhỏ… Thế nhưng khi thần Chết nhẫn tâm tìm đến gia đình anh một lần nữa, gọi người vợ trẻ ra đi, Hà đã không thể chịu đựng được nữa…

vochong003-blogtamsu

Câu chuyện về của Hà nhận được sự quan tâm của đông đảo dân mạng

Đọc những dòng tâm sự của Hà đang được dân mạng truyền tay nhau, chắc hẳn nhiều người cũng không nén nổi giọt nước mắt trước những gì Hà phải đè nén suốt thời gian qua. Chúng tôi xin được trích nguyên văn những chia sẻ của Hà:

“Cho tôi đứng trước mặt mọi người khóc òa lên có được không? Tôi không đủ sức chịu đựng một mình nữa, tôi không muốn phải chui vào một xó nào đó… không muốn phải úp mặt xuống bàn để nước mắt rơi đến phát nghẹn. Thực sự là những năm tháng trôi qua tưởng sẽ xóa hết mọi sự khổ sở gia đình tôi gánh chịu… Tôi không muốn kể khổ, tôi không mong cầu giúp đỡ nhưng mọi thứ càng ngày càng vượt tầm kiểm soát của tôi.

<\/ins>
Cách đây hơn 1 năm, cái ngày vợ tôi bắt đầu nhập viện và được chuẩn đoán Lao màng não khi vừa mới sinh cháu. Những cơn sốt thường xuyên hơn 40 độ, phát ban, lác mắt, co giật và mất nhận thức… cái ngày mà bác sĩ gọi tôi lên bảo còn chưa đầy 5% giữ nổi mạng sống, ngày mà tôi vẫn phải xin từng túi sữa mẹ của bạn bè cho cháu để cháu đủ sức đề kháng từ sữa mẹ. Tôi chấp nhận tiêm truyền những đơn thuốc chục triệu một ngày kéo dài cả tháng cho vợ mặc cho bác sĩ nói cũng chỉ là biện pháp cầu may khi hy vọng là quá thấp.

vochong013-blogtamsu

Ngày tôi đi làm tối vào viện đi về 3 chục cây số có khi chỉ để vào nhìn thấy vợ đang nằm đấy tiêm truyền. Cả khi vợ tôi đỡ được về thì cũng chỉ là giây phút đoàn tụ được tính bằng phút bằng giờ… Đêm hôm lại cõng nhau ra đường gào thét kêu Taxi cấp cứu… “Em ơi sắp được về” là câu nói dối tôi phải thường xuyên nói với vợ. Tôi cầu sự giúp đỡ từ mọi nơi kể cả các ngài các thầy. Tôi sống trong cảm giác chờ chết cả tuần trời khi được nói ”vợ mày bị bắt mất vía không qua được tuần này ”… cái cảm giác chờ chết của tử tù chắc cũng chỉ như tôi khi đó.

vochong009-blogtamsu

Cái ngày Vợ co giật và liệt đi nửa người có lẽ là mốc nặng nề nhất của tôi. Nhưng ông trời hay một thế lực nào đó chưa thỏa mãn với nỗi đau của tôi. Ngày anh đầu bếp nhắn tin cho tôi bảo: ”Bố mày buồn mày lắm, có hai bố con mà chẳng bao giờ nó gọi điện hay tâm sự…”. Một bữa cháo lòng tiết canh sáng là điều duy nhất trong đầu tôi có ý định sẽ làm với bố khi về quê để xóa đi cái khoảng cách vô hình của hai bố con. Nhưng tôi chẳng thể làm điều đó dù chỉ một lần, chỉ cách nhà 2 cây số tôi được thông báo bố tai nạn nặng. Bố mổ não… nuôi cấy vỏ sọ… nhưng mọi thứ không thể giữ lại bố tôi. Tôi nghĩ tôi mất hết rồi, không thiết sống trên cõi đời đen bạc này nữa, tại sao lại là tôi? tại sao những đau đớn mất mát lại dồn dập dồn tôi vào bước đường cùng không lối thoát như vậy? Có những lúc trong đầu tôi luôn ám ảnh “Hay là mình chết đi cho đỡ khổ? Sống như thế này thì khéo chết đi còn sướng hơn”… Nhưng Chíp, con gái – thiên thần bé bỏng của 2 vợ chồng là điều duy nhất khiến tôi phải sống tốt và gần đây dường như mọi thứ có vẻ như đã đi vào quỹ đạo. Tôi tập trung lo công việc, lo kiếm tiền trang trải mọi thứ, thuốc men châm cứu hàng ngày cho vợ, làm những gì tốt nhất cho con. Và chờ thời gian sẽ dần giúp con tôi khôn lớn, vợ tôi khỏe mạnh.

vochong008-blogtamsu

vochong011-blogtamsu

vochong012-blogtamsu

Hàng ngày, điều duy nhất khiến tôi vui mà chỉ vào ngực hỏi vợ – “Ai đây?”… và “Hà!” là câu trả lời đủ khiến tôi hạnh phúc. Nhưng tất cả không đơn giản, cuộc sống như trêu ngươi, Chip bỗng nôn mửa hai ngày, đi ngoài liên tục. Sau khám chữa tưởng ổn thì bỗng co giật tím tái lịm đi, cháu phải cấp cứu mang theo nguy cơ động kinh. Vợ ở nhà có lẽ đủ nhận thức để biết đứa con nhỏ có chuyện, 2 ngày không ngủ rồi lại nôn mửa sốt cao. Tôi không phải bác sĩ. Tôi không phải thần, tôi chỉ là chồng, là bố… Tôi cùng cực phải cầu xin người bố đã khuất có thể giang tay phù hộ gia đình tôi. Có lẽ tôi vẫn sẽ như mọi khi, làm một việc đó là sống cho con. Nhưng tôi sợ! Việc muốn sống với cảm xúc một cách tự nhiên còn quá khó với tôi!

vochong001-blogtamsu

Tôi vẫn cố gắng sống thật tốt, chăm chỉ làm việc và cố tỏ vẻ lạc quan với trách nhiệm là người Chồng, người Cha. Nhưng có lẽ số phận đã chán chơi đùa với tôi, sau những pha quăng quật đến xác xơ và giờ này quyết định nốc ao tôi hẳn. 10h đêm, tôi nhắn cho Tùng:

– T ! Cho tao xin một bài thơ ngắn. Tao muốn dành để tiễn nhà tao…

– Mày rảnh không.

– Yếu quá rồi

– Chờ rút oxy ra thôi

– Đến mức đấy rồi hả H? Lựa chọn cuối cùng à?

– Uhm! Âu cũng là số mệnh… Vậy có lẽ bớt đau đớn hơn, cơ thể hỏng hết rồi, não cũng gần như đã chết. Bớt đau, bớt khổ…

– Đành chấp nhận sự thật vậy, mày là đàn ông trong gia đình. Biết là đau đớn lắm, nhưng mạnh mẽ lên nhé!

“Tạm biệt nhé … em à…

cuộc đời này chỉ là chuyến rong chơi

một mai em phải về trời

Ơi à… chỉ là giấc ngủ thôi

Anh biết thế… dặn lòng mình chẳng khóc

nấc mơ đêm níu tiếng thở thào khó nhọc

Có nụ quỳnh mới chớm đã chia xa…””.

Tùng – bạn thân của Hà chia sẻ: “Vợ bạn ấy đã mất và rạng sáng ngày hôm nay, có lẽ với Hà đây là ngày buồn nhất trong cuộc đời sau khi đã nỗ lực hết sức giành giật lại mạng sống cho Trang. Nhưng có lẽ đây là giải pháp cuối cùng… Khi kể lại câu chuyện này, chúng tôi không cần sự thương hại mà chỉ muốn nhắn nhủ rằng cuộc đời này ngắn lắm, hãy yêu thương nhau khi còn có thể, đừng để quá muộn rồi hối tiếc. Một câu chuyện buồn về tình yêu nhưng thật đẹp và đáng trân trọng…”.

vochong007-blogtamsu

vochong006-blogtamsu

vochong005-blogtamsu

vochong004-blogtamsu

Hy vọng đúng như mong muốn của Hà, câu chuyện sẽ làm dân mạng thêm quan tâm tới những người bên cạnh mình, đừng để đến lúc quay đầu lại đã quá muộn màng…

Nguồn: blogtamsu

Loading...