Vợ chồng là DUYÊN, con cái là NỢ, không duyên không lấy, không nợ không theo

Hai người kết thành vợ chồng là do nhân duyên đời trước định ra, là “cái duyên cái số nó vồ lấy nhau”. Hãy đối xử tốt với nhau, đừng để nợ cũ chưa xong lại tích thêm nợ mới.

Hai người kết thành vợ chồng là do nhân duyên đời trước định ra, là “cái duyên cái số nó vồ lấy nhau”. Hãy đối xử tốt với nhau, đừng để nợ cũ chưa xong lại tích thêm nợ mới.

1. Phải là người đã được an bài mới có thể gặp gỡ nhau

Mỗi người chúng ta khi đến tuổi cập kê, muốn tìm mái ấm gia đình cho riêng mình, chắc hẳn đều một lần tơ tưởng tới chàng bạch mã hoàng tử hay nàng công chúa dịu dàng xinh đẹp và một câu chuyện tình lãng mạn, một cuộc sống lứa đôi hạnh phúc. Chắc hẳn ai cũng có trong mình một mẫu hình, một vài tiêu chuẩn để theo đuổi, để lựa chọn. Nhưng đa phần sau khi trải qua những cuộc tình say đắm, lãng mạn, buồn giận, hờn ghen, chúng ta lại chợt nhận ra rằng thật khó tìm được bóng hình lý tưởng.

Cùng với thời gian những tiêu chuẩn của chúng ta sẽ giảm xuống. Có những khi mệt mỏi với trò chơi trốn tìm của tình yêu, ta muốn được nghỉ ngơi, muốn mặc cho số phận an bài, và tìm lấy một bến đỗ. Lúc ấy ta lại chợt nhận ra rằng, tiêu chuẩn và lựa chọn chỉ là sự ảo tưởng của bản thân mình.

Bởi lẽ đời này có thể gặp gỡ và đem lòng thương yêu nhau, chắc chắn là do nhân duyên từ kiếp trước. Tu 10 năm mới được đi cùng thuyền, tu trăm năm mới được chung chăn gối. Hai người trở thành vợ chồng, theo Phật gia giảng là do sự kết hợp giữa lời thề nguyện và nghiệp lực tạo thành (Nghiệp là hành vi, việc làm. Nghiệp lực nghĩa là sức mạnh của hành vi và việc làm tốt và xấu ở đời trước).

Tầng tầng nghiệp lực ấy trải qua vài đời vài kiếp, xuyên suốt các thời không vẫn không thay đổi, dẫu sang hèn hay xấu đẹp họ cũng sẽ thành đôi. Hoặc là đời trước hai người đã thề nguyền, hẹn ước đời sau sẽ kết thành phu thê. Hoặc là một trong hai người vì muốn đền ơn mà cam tâm tình nguyện hầu hạ người kia. Cũng có khi là đời trước nợ nần nhau, đời này phải trả.

Vì đã hẹn ước bên nhau mà trong luân hồi lại tìm thấy nhau, linh hồn của hai người chỉ cần gặp là đã nhận ra nhau. Thường thì họ sẽ yêu say đắm ngay từ cái nhìn đầu tiên hay cảm thấy người ấy thật thân quen biết mấy. Tất cả là đều là nhân duyên kết hợp mà thành.

 

Vậy nên lựa chọn duy nhất của chúng ta là đừng lựa chọn gì cả. Mọi chuyện xảy ra đều là chuyện nên xảy ra, đều là nhân duyên đã chín muồi. Những người đã gặp gỡ nhau trong đời trước lại tạm thời xa nhau, hẹn nhau đến kiếp này. Tất cả những trải nghiệm đời này đều là ơn trời ban.

2. Vợ chồng là duyên, con cái là nợ, không duyên không lấy, không nợ không theo

Hai người kết thành vợ chồng là do nhân duyên đời trước định ra, là “cái duyên cái số nó vồ lấy nhau”. Hãy đối xử tốt với nhau, đừng để nợ cũ chưa xong lại tích thêm nợ mới. Hãy thôi oán trách nhau, bạn cần hy sinh nhiều hơn để học cách yêu thương người bạn đời của mình.

Nên hiểu rằng tất cả chúng sinh hữu duyên đều tới để kết thúc duyên nợ chốn trần gian. Cuộc đời giống như một bộ phim dài tập, chúng ta cứ mải miết đóng hết vai này tới vai khác, lúc thăng, lúc trầm, khi buồn, khi vui. Chỉ khi nào ân đền ân, oán đền oán, thì kịch mới tàn.

Vậy nên hãy thiện giải mọi ân oán, đối xử tốt với những người ở gần bên bạn nhất, giúp những người quanh mình đều được hạnh phúc. Đặc biệt là những mối quan hệ mang nặng nhân duyên như vợ chồng, cha mẹ. Bởi lẽ trả xong ân oán tại cõi hồng trần bạn mới có thể thoát khỏi cõi trầm luân, trở về với cái tôi chân chính từ thuở nguyên sơ.

“Người mình lấy làm vợ (làm chồng) có thể không phải là người mình yêu nhất, có thể cũng không phải là người yêu mình nhất, mà chỉ đơn giản là họ đến đúng vào cái thời điểm cả 2 cùng muốn lập gia đình.”

Thôi thì tất cả là do chữ duyên. Có duyên thì sẽ gặp được nhau. Nhờ chữ duyên mà người ta gặp nhau và yêu nhau kể cả trong những hoàn cảnh bất ngờ nhất: gặp nhau ở trên cùng 1 chuyến xe, do giới thiệu, mối lái, gặp nhau ở Nối, 1 người bạn lâu ngày ta gặp lại, 1 người chơi lâu ta cứ coi như là bạn rồi 1 ngày ta tình cờ nhận ra đó là người phù hợp với ta, vân vân và vân vân…

Ưng nhau rồi, mình cũng muốn rồi, nhưng “ông trời” không thương, không tạo cơ hội, điều kiện và chất xúc tác đủ mạnh cho 2 người gần nhau để họ hiểu nhau và có tình cảm với nhau thì cũng đành chịu.

Xét về một mặt nào đó, 1 động lực đủ mạnh để người con trai đến với người con gái, hay 1 động lực đủ mạnh để người con gái đến với người con trai cũng đòi hỏi chữ “duyên”. Không có chữ “duyên” thì tình cảm 2 người chỉ dừng lại ở mức có cảm tình hay thích (trong tâm tưởng), chưa thể hiện ra thành hành động biểu lộ tình cảm giữa 2 người.

Đến được với nhau lúc đầu rồi cũng tiếp tục cần chữ “duyên” để sau đó 2 người có thể vượt qua được những khó khăn, thử thách (từ phía gia đình, bố mẹ, bạn bè và từ chính bản thân…) để nên duyên vợ chồng.

Còn đi đến được hôn nhân hay không và sau đó hôn nhân có hạnh phúc hay không là do chữ nghiệp, chữ nợ: Nếu nghiệp tốt thì ta sẽ gặp được người ưng ý. Xong phim rồi (lấy nhau rồi), chữ “duyên” sẽ hoàn thành sứ mạng lịch sử của nó là giúp 2 người thành vợ thành chồng. Lúc này chữ “nợ” chữ “nghiệp” sẽ trả lời là cuộc sống chung đụng, gần gũi, va chạm nhau trong cuộc sống hàng ngày giữa 2 người có mang lại hạnh phúc cho họ hay không.

Nhưng hưởng được hạnh phúc bao lâu, dài hay ngắn tự bản thân mình cũng góp phần vào đó. Chọn được người bạn đời tốt mới chỉ đi được 50% chặng đường, 50% còn lại do mình vun đắp, nếu mình bỏ bễ quá thì tự tình iu cũng sẽ “tiêu”.

Nếu nghiệp xấu thì ta sẽ phải trả nợ, nợ ngắn, nợ dài, nợ nhiều nợ ít, cũng là tùy phúc phận và sự nhường nhịn, chịu đựng, tha thứ của mỗi người. Còn nếu sức chịu đựng, sự nhường nhịn chỉ đến giới hạn như vậy thì “say goodbye” và cũng rũ được nợ.

Có người nói: “Luyên thuyên nhiều thì được vợ. Mà làm liều thì được chồng”. Đây là câu nói nửa đùa nửa thật, và sự thật cuộc đời nhiều khi diễn biến đúng theo chiều hướng như vậy. Trên thực tế, nhiều chàng “luyên thuyên” lại được vợ, nhiều cô hơi “liều” 1 chút lại được chồng. Hình như cái quyết định lập gia đình đòi hỏi 2 bên phải hơi “liều” 1 chút.

Nhưng sau khi lấy nhau xong thì cái nghiệp tốt (mà mình được hưởng) hay nghiệp xấu (mà mình phải chịu) mới bắt đầu tỏ ra ứng nghiệm.

Chuyện gặp được ý trung nhân, lập gia đình sớm hay muộn tùy thuộc vào nhân duyên của mỗi người. Ngày mai không bao giờ giống như ngày hôm nay, có thể xấu hơn hoặc tốt hơn, tùy theo nỗ lực chuyển hóa thân tâm của chính bạn. Cho nên, bạn cứ an tâm sống tốt, chân thật, vị tha và trải lòng ra với mọi người thì theo thời gian hẳn sẽ gặp được bạn đời như ý.

Xem thêm: Tưởng đàn ông thương vợ thì không ngoại tình, đấy là lúc họ chưa gặp được người phụ nữ đẹp và giàu hơn thôi

Theo Khỏe và đẹp